Trong thực tiễn giải quyết tranh chấp bồi thường thiệt hại do hoạt động xây dựng gây ra, một trong những vấn đề thường xuyên phát sinh là việc xác định trách nhiệm pháp lý của các bên khi công trình thi công làm ảnh hưởng đến nhà, công trình liền kề như nứt, lún, nghiêng hoặc hư hỏng kết cấu.
Khi xảy ra thiệt hại, bên bị ảnh hưởng thường khởi kiện yêu cầu bồi thường với lập luận rằng việc thi công xây dựng là nguyên nhân trực tiếp gây ra hậu quả. Tuy nhiên, trên thực tế xét xử, việc chỉ chứng minh có thiệt hại là chưa đủ để Tòa án chấp nhận yêu cầu bồi thường. Vấn đề pháp lý trọng tâm đặt ra trong các vụ việc này là: ai có nghĩa vụ chứng minh lỗi – bên bị thiệt hại hay bên thi công xây dựng? Và mức độ chứng minh đến đâu thì được coi là đủ căn cứ để xác định trách nhiệm bồi thường?
Đây là nội dung có ý nghĩa quyết định trong việc giải quyết tranh chấp, bởi việc phân bổ nghĩa vụ chứng minh sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến kết quả vụ án và khả năng bảo vệ quyền lợi của các bên.